Lãnh đạo luôn ăn sau cùng

Nhà xuất bản: Lao động
Tác giả: Simon Sinek
Xuất bản: 2015
Hotline: 04 7300 6878 (8-21h kể cả T7,CN)

Giới thiệu

NGƯỜI LAO ĐỘNG CŨNG LÀ CON NGƯỜI

Trước khi có sự đồng cảm, đi làm có vẻ như chỉ là công việc. Mỗi buổi sáng , những người công nhân sẽ đứng trước máy móc và chờ đợi âm thanh của những chiếc chuông. Khi chuông reo, ngay lập tức họ sẽ bật công tắc và khởi động những cố máy trước mặt mình. Chỉ trong vòng vài giây, tiếng động cơ máy móc sẽ át đi tiếng nói của họ. Một ngày làm việc bắt đầu.
Xem chi tiết
79,000 VND
Tiết kiệm  0 VND () 79,000 VND
  • Giao hàng miễn phí trong nội thành Hà Nội, Hồ Chí Minh.
  • Giao hàng miễn phí toàn quốc cho các đơn hàng từ 300.000đ.

Lãnh đạo luôn ăn sau cùng

 NGƯỜI LAO ĐỘNG CŨNG LÀ CON NGƯỜI

 

Trước khi có sự đồng cảm, đi làm có vẻ như chỉ là công việc. Mỗi buổi sáng , những người công nhân sẽ đứng trước máy móc và chờ đợi âm thanh của những chiếc chuông. Khi chuông reo, ngay lập tức họ sẽ bật công tắc và khởi động những cố máy trước mặt mình. Chỉ trong vòng vài giây, tiếng động cơ máy móc sẽ át đi tiếng nói của họ. Một ngày làm việc bắt đầu.

 

Khoảng hai tiếng sau, một tiếng chuông khác lại vang lên, báo hiệu công nhân có thể nghỉ giải lao. Máy móc ngừng hoạt động và hầu hết các công nhân đều rời khỏi vị trí của mình. Một số tới người sẽ đi vệ sinh. Một số đi lấy cà phê. Một số thì lại ngồi nghỉ ngay cạnh máy móc, chờ cho đến khi tiếng chuông reo báo hiệu giờ làm việc trở lại. Vài giờ sau, tiếng chuông lại vang lên, lần này tiếng chuông báo hiệu cho công nhân biết họ được phép đi ăn trưa. Việc này lặp đi lặp lại hàng ngày.

 

“Tôi chẳng biết điều gì hơn thế” Mike Merck, trưởng nhóm lắp ráp nói với giọng đặc trưng của Phương Nam đã làm việc tại HayssenSandiacre mười bốn năm tâm sự, “ Tôi chắc rằng bất kỳ người nào trong nhà máy này cũng sẽ nói như vậy thôi”.

 

Nhưng mọi thứ đã thay đổi sau khi Bob Chapman tiếp quản công ty South Carolina. Chapman là Giám đôc điều hành của một công ty tương đối phức tạp tên là Barru Wehmiller, một tập hợp các công ty sản xuất mà Chapman đã mua lại trong nhiều năm qua. Hầu hết các công ty mà Chapman mua lại đều đang trong tình trạng khủng hoảng. Tình hình tài chính gặp khó khăn và  môi trường làm việc của những công ty này cũng không tốt.  HayssenSandiacre là công ty cuối cùng mà Chapman tiếp nhận. Các giám đốc điều hành khác khi đi tiếp quản một công ty thường mang theo cả một đội các chuyên viên tư vấn, với một chiến lược mới, và sẵn sàng tuyên bố với mọi người những gì họ sẽ làm để “khôi phục lại lợi nhuận của công ty”. Trái ngược hoàn toàn với những người này, thứ duy nhất Chapman mang theo là tinh thần sẵn sàng lắng nghe. Giống như ông từng làm với những công ty mình đã thu mua, Chapman bắt đầu ngồi xuống và lắng nghe những người công nhân nói.

 

Ron Campbell, một công nhân kỳ cựu của công ty với hai mươi bảy năm làm việc tại đây, vừa trở về sau ba tháng đi công tác ở Puerto Rico.Tại đây, ông chịu trách nhiệm lắp đặt thiết bị máy móc của HayssenSandiacre trong công xưởng của khách hàng. Ngồi trong phòng với Chapman, Campbell ngập ngừng nói về cuộc sống tại HayssenSandiacre. “Trước hết” Campbell hỏi “Nếu tôi nói sự thật, thì ngày mai tôi sẽ vẫn được đi làm chứ?”. Chapman mỉm cười “Nếu ngày mai anh gặp bất kỳ rắc rối nào vì những gì anh nói ngày hôm nay,” ông quả quyết “thì hãy gọi cho tôi”

 

Với câu nói đó Campbell bắt đầu thổ lộ “Vâng, thưa Ngài Chapman” ông bắt đầu nói “Có vẻ như khi các ông không trông thấy tôi, các ông tin tưởng tôi nhiều hơn so với khi tôi ở đây. Khi đi công tác tại địa điểm của khách hàng tôi đã được tự do nhiều hơn so với lúc ở đây,” ông đề cập đến khoảng thời gian của mình tại Puerto Rico. “Ngay khi tôi bước chân vào trong nhà máy, dường như mọi sự tự do của tôi đều bị biến mất. Cảm giác như có ai đó khống chế tôi vậy. Tôi phải chạy theo cái đồng hồ từ khi bước vào, đến giờ nghỉ trưa và khi hoàn thành công việc trong ngày. Ở Puerto Rico tôi không phải làm như vậy”. Đó là những điều mà Chapman chưa bao giờ nghe được ở những công ty khác.

 

“Tôi bước vào cùng cánh cửa với những kỹ sư, kế toán viên và những người khác làm việc trong văn phòng” Campbell tiếp tục “Họ rẽ trái để đi vào khu văn phòng còn tôi thì đi thẳng xuống nhà máy. Chúng tôi được đối xử hoàn toàn khác nhau. Các ông tin tưởng để họ tự quyết định khi nào thì uống sô đa hay một tách cà phê hay nghỉ giải lao, còn chúng tôi các ông lại bắt chờ đợi một tiếng chuông”.

 

Những người khác cũng cảm thấy như vậy. Nó khiến ta cảm thấy giống như có hai công ty hoàn toàn khác biệt nhau. Cho dù có nỗ lực bao nhiêu đi chăng nữa, thì những công nhân làm công việc chân tay, máy móc cũng cảm thấy công ty không hề tin tưởng họ vì họ chỉ là những người làm việc trong phân xưởng  thay vì ngồi bàn giấy. Nếu một nhân viên văn phòng cần gọi điện về nhà thông báo với gia đình họ sẽ về trễ, thì họ chỉ cần đơn giản là nhấc máy lên và gọi.  Thế nhưng, trong nhà máy, nếu công nhân muốn làm điều tương tự như vậy họ phải xin phép mới được sử dụng bốt điện thoại phải trả phí.

 

Khi Campbell nói xong, Chamman quay sang phía người quản lý nhân sự và nói với ông họ cần phải gỡ ngay cái đồng hồ xuống. Chiếc chuông cũng cần phải gỡ bỏ. Không cần thực hiện bất kỳ một tuyên bố lớn lao nào hay yêu cầu nhân viên phải làm gì, Chapman đã quyết định từ bây giờ sẽ tạo nên những điều khác biệt. Và đó mới chỉ là bắt đầu.

Thông tin chi tiết

Nhà xuất bản: Lao động
Tác giả: Simon Sinek
Xuất bản: 2015
Bản quyền: Thaihabooks
Số trang: 313 trang
Khổ sách: 15,5*24 cm
Dạng bìa: Bìa mềm
Trọng lượng: 400 grams